Thơ: Đặng Hà My
Nhạc: Doãn Hữu
Dũng
Trình bày: Cá Gỗ
----------------------------
NHẬT KÝ MÀN
ĐÊM
Đặng Hà My
Viết cho anh trong đêm
rét, sắt se Hà Nội, em run run bên chùm hoa giấy cuối mùa, không cô đơn
bởi sóng hờ, bờ vai em ngoan và ấm, dồn khát khao từ phương trời lạnh
về trong vòng tay anh, anh điểm chỉ vào những những diệu kỳ qua âm
thanh đồng vọng từ trái tim yêu.
(21.12.2012). Hai đứa trẻ
song sinh cuộn vào nhau bay qua ngày tận thế.
(23h15 phút 23.12). Bỏ
đêm Noel vào túi áo ngực, nhét âm thanh vào tất cả những nơi nào có
thể để truyền hơi nhau trong giờ Chúa ra đời.
Anh không ngủ trước 0h
bởi có chuyến taxi mang người tình dạo lướt qua các phố. Chàng mục
đồng thổi sáo mùa đông, vuốt ve đường cong trên cung trầm sóng vỗ.
Đã lâu lắm, chợt mắt em
hiền, đã lâu lắm chợt môi em ngọt, và lâu lắm em về lại từ thế kỷ
chỉ còn một duy nhất mình Anh.
Đêm lãng du bên sông Hàn
em lỡ hẹn, anh gào lên tuyệt vọng trong căn phòng trắng tinh nệm gối,
trắng tinh đêm mất ngủ từ hai đầu nỗi nhớ, để cho những giọt nước
mắt không che đậy của em mất nơi trú ẩn, để nghẹn ngào nức nở một em
đầy.
Có thể nào có một bài
hát như thế, có thể nào có bản tình ca tuyệt vời như thế. Nhẹ nhàng
như một đêm Sài Gòn có hai chàng lãng tử ngẩn ngơ không dứt nổi gió
lòng về một mùa hạ đang chín rờ rỡ, ngẩn ngơ những cung bậc cảm xúc
thi ngôn để viết lên bản phiêu ca về một nàng thơ nửa có thực, nửa
không bao giờ có trong tục lụy ta bà.
Quẩn quanh vai anh hao mòn
bao la những nàng váy đỏ. Riêng gót hồng em vẫn quay quắt kiêu sa. Mênh
mông buồn, mênh mông loạn lạc, mênh mông bến nước chỉ riêng
ta.
Anh đã yêu em nhiều như có
thể!
Có những bài hát chưa bao giờ ai
hát
Có những lời ca chưa bao giờ cất
lên
Những sợi dây đàn chùng chình nốt
lặng
Thước chun đời căng bật lõm thịt
da
Đêm nay thở dài vuốt hơi thời gian thườn
thượt
Người ào về lùa trên phím heo
may
Mang lời thề cuốn vòng tay ngà
ngọc
Em múa hai phiên bản đầu
tiên
Trên tần sóng anh
Loài người hôm nay có
về
Loài người hôm nay không
về
Như chuyến tàu đêm người ta không bao giờ
soát vé
Cửa sổ lòng chạy theo bốn hướng không
gian
Những lận đận ưu
mang
Hỗn mang
Lang thang
Thổn thức chạy vào đêm...
ĐHM Hà Nội
25.12.2012
H
Hiểu nhau không phải là ở lời nói...Tớ nghĩ thế! Hiểu nhau thật sự là chỉ có những tấm lòng và những gì trân trọng nhau.
"... quả t..
"... quả thật mình không thích lão cỏ vì lão thường xuyên xuất hiện bên nhà mình"- cái này hình như là không đúng, không sát với sự thật mấy, lão có có thường xuyên xuất hiện đâu, nhưng lão là người... <dũng cảm>, haha..., nên gõ lại xem như là một sự chấp nhận, một sự biểu đồng tình.
Nhắc lại là bạn đã không hiểu đúng lời lão... Cũng chẳng sao... Ở đời dễ gì mà tìm được kẻ hiểu đúng mình...
Chúc Năm Mới vui vẻ!!
nghe Cá Gỗ hát bài này hay quá , rất sâu lắng ...cho chị gửi lời khen tới nhạc sĩ Doãn và ca sĩ Cá nhé !