KHÔNG ĐỀ
Có tia nắng
Có gió buồn ngày cũ
Có những đêm trường
Những nỗi niền ẩn dụ
.
Em sẽ về phía hòang hôn
Núp mình trong sắc lá
Vàng thu ơi
Em biết trốn vào đâu?
.
Mặt trời mọc đằng đông
Sao lại chạy phía tây?
.
Tiếng còi tàu thảng thốt
Mình em
Cùng với bóng…sân ga .
ĐHM 14.10.2013
Đặng Hà My
.
Em sẽ đi ngang những conđườngCó tia nắng
Có gió buồn ngày cũ
Có những đêm trường
Những nỗi niền ẩn dụ
.
Em sẽ về phía hòang hôn
Núp mình trong sắc lá
Vàng thu ơi
Em biết trốn vào đâu?
.
Trốn vào đâu
Bóng tối có thể lại chính là hạnh phúcMặt trời mọc đằng đông
Sao lại chạy phía tây?
.
Hôn lên bàn tay này
Từ biệt phía nào đây Tiếng còi tàu thảng thốt
Mình em
Cùng với bóng…sân ga .
ĐHM 14.10.2013
"Em sẽ về phía hòang hôn
Núp mình trong sắc lá..."
mình nghĩ nhẽ là nên dùng từ chuẩn phổ thông "nấp",..
"Em sẽ về phía hòang hôn
Núp mình trong sắc lá..."
mình nghĩ nhẽ là nên dùng từ chuẩn phổ thông "nấp", bài chả có gì để phải dùng từ địa phương như vậy, nó "quê" không đúng chỗ, dùng "nấp" có lẽ là đúng và hay hơn chăng? "sắc lá" cũng không ổn - hoàng hôn nhập nhoạng mà lá nào còn khoe sắc? Nếu giả dụ cậu viết... "bóng lá" thì sao? ""Em sẽ về phía hòang hôn
Nấp mình trong bóng lá..."
Khổ cuối:
Hôn lên bàn tay này
Từ biệt phía nào đây
Tiếng còi tàu thảng thốt
Còn lại
Mình em
Cùng với anh... cảnh sát
.
Chào cậu! Nguyễn
Từ biệt phía nào đây
Tiếng còi tàu thảng thốt
Mình em
Cùng với bóng…sân ga
Không hiểu sao đọc bài thơ này ..
Từ biệt phía nào đây
Tiếng còi tàu thảng thốt
Mình em
Cùng với bóng…sân ga
Không hiểu sao đọc bài thơ này mình có cảm giác cũng chênh chao hẫng hụt, nhất là khổ thơ cuối. Có cái gì đó chao chát, nặng lòng, không hẳn là một tiếng thở dài