HỒNG QUỈ- tản văn ĐHMy (bài đăng trên Web Nguyễn Trọng tạo).....
Nàng nhìn
trăng. Xứ người đêm trong veo đến lạ. Thấy cái trong vắt của con người,
cái đục ngầu của hồng quỉ, và mùi oải hương tỏa từ khắp nẻo đường
trên bờ sông Mainz.
Trăng 12, con
quỉ hồng lông tóc lún phún, mỉm cười nhìn nàng vừa tắm xong. Hắn
chọn chiếc khăn màu trắng cho nàng lau người, và vuốt những giọt nước
còn đọng trên vai nàng, nàng hỏi:
Hắn trả
lời:
- Ta chỉ lau
được một bên thôi!
- Sao vậy? Nàng ngạc
nhiên.
- Vì bên kia gần tim của nàng, ta không thể
lấn sang bên ấy được, đó là nguyên tắc, nếu cố, chính ta có thể bị
đoản mạch…
Nàng bực bội, cánh tay không sao nhấc nổi để
lau nốt vùng da còn lại. Chính nàng cũng không giơ được tay vì bữa
trước bị lật xe. Vùng da bên trái trở nên ẩm ướt, màu trắng xanh. Bên
vai kia đã khô.
Nàng đi nằm,
khó chịu, nhưng cánh tay vẫn không nhấc
nổi.
Trong giấc mơ, sương giăng giăng, màu cũng xanh
lợt. Có tiếng sóng vỗ, những cung đường nhộn nhịp tiếng dế, tiếng
người, có tiếng tù và từ xa thoảng trong gió. Tiếng ngựa hí…Nàng
ngủ vùi, con qủi cũng biến mất từ khi nào.
Đêm trăng
13, con quỉ hồng lại hiện lên bên cạnh, vỗ lên trán nàng,
bảo: kiếp trước có qua đây, kiếp này về lại, chỉ chyên đi
hái thanh tân.
Nàng nhìn hắn nghi ngờ, bàn tay lún phún lông
lá vừa như vừa mọc thêm đám lông dày hơn. Nàng
cười:
- Có lẽ mi
chẳng thể có được nó, chỉ có ta có cái thanh tân ấy
thôi.
Quỉ bảo sẽ
cướp cái thanh tân của nàng.
Và bỗng nhiên nàng nửa mơ nửa tỉnh, như bị
phóng một năng lượng từ mặt trăng 13.
Bàn tay hắn
trở nên mềm dịu, mát như rong rêu, xoa nhẹ lên người nàng, hắn bảo hắn
yêu nàng.
Bờ môi nàng
hé mở sang một phía, ánh sáng mờ của đèn ngủ hắt ánh xanh biếc.
Tấm thân nhàn nhạt…hắn hôn nhẹ lên bờ vai. Nhưng tuyệt nhiên hắn không
làm sao hôn sang phía vai trái của nàng.
Nàng thách
hắn, vì chính tay nàng cũng không giơ lên để lau vùng da lưng phía bên
trái được.
Hắn thức suốt đêm, cặp mắt thèm thuồng, chong
chong nhìn nàng ngủ, như canh một thiên thần.
Trời mờ sáng, hắn rời xa nàng, trên khóe mắt
hắn xanh xao.
---------
Nàng dậy,
đồng hồ điểm 8h, ăn sáng bằng một mẩu bánh mì bơ, kaffee đen, thêm sữa
10% chất béo.
Buổi trưa
hẹn anh tại phòng họp. Vẫn thế, lúc nào họ cũng mới mẻ với những
formular công việc.
Giờ nghỉ,
họ sánh bước bên nhau, dạo bên những cây măng rô đầy gai nhọn, vòm lá
xanh sẫm tỏa mùi ngai ngái. Phía dòng sông có những chiếc thuyền qua
lại, sóng vươn mình rì rào.
Bình thường
không chút suy tư…họ lại hôn nhau như thường lệ.
Cho tới khi
bầu trời xanh xoay trên mắt nàng, là lúc họ sẵn sàng ngả xuống thảm
cỏ có những bông cúc dại vàng trắng nhỏ xíu…nàng chợt nhận ra một
sợi tóc vàng lung lay trước mắt… ý thức vùng dậy, nàng vội gỡ nụ
hôn của anh một cách kín đáo. Sợi tóc rất dài…
Chiều đó, Sadra đến văn phòng, cùng chàng trai
mới. Lúc nào Sandra cũng đẹp, môi màu cam, còn nàng, uể oải không
trang điểm…cúc áo trễ xuống, xộc xệch, gượng cười với cả hai
người…lấy lý do đau đầu, mong họ biến thật nhanh.
Tối, Sandra
lại gọi điện, muốn đi du lịch một chuyến, nàng
ừ.
Đêm sau, con
quỉ mò đến,không khí ấm hơn hôm trước.
Nàng vừa
bước từ bồn tắm ra, thơm mùi sữa. Vẫn không lau khô vai trái
được.
Nàng chòng
chọc nhìn vào gương, mắt quỉ nhìn len lén, chỉ thấy trong đáy mắt
nàng có hai dấu chấm than đỏ rực.
Con qủi cầm
khăn và lau cho nàng, hắn cố gắng lau sang phía bên trái.
Nàng nghe
tiếng gió ù ù. Tay nó chơi vơi như bơi qua vùng bão biển, như trong cơn
dông tố rất mạnh, nhưng vẫn bị bật lại.
Nó lại cố,
lần này mắt nó như lồi hết ra…máu từ miệng nó tuôn trào, rỉ xuống
đám lông ngực. Nó bất lực, còn đôi mắt nàng… chấm than đỏ rực đã
chuyển qua màu hồng.
Đêm đó, nàng
ngủ thiêm thiếp.
Nó bó gối
ngồi canh nàng. Mờ sớm hôm sau, nó biến đi, nàng chỉ thoáng nhìn thấy
nó xanh xao tiều tụy hơn hai hôm trước.
Đêm sau, rằm
trăng vời vợi, có một dám mây kéo ngang, gió nổi mạnh, những vân mây
thi nhau chạy ngang mặt trăng.
Hôm nay nàng đã khỏi tay, và tự làm mọi việc
một cách dễ dàng.
Khuya rồi,
như có tiếng nhạc và tù và thổi tới.
Nàng vo tròn thân xác trong tấm chăn màu tro
hồng, con quỉ nhảy vào chăn, hơi nóng hừng hực, nàng chống cự, nó ôm
riết lấy đùi nàng, run bần bật. Nàng dỗ dành:
- Cho nằm bên
cạnh, đừng nghịch thế!
Nó bảo nó
cô đơn và lạnh. Nàng hỏi vậy nó muốn gì?
Nó đáp, nó chỉ muốn cái thanh
tân.
Nàng bảo có rất nhiều cô gái chưa chồng,
hoặc ở một mình, sao không tìm tới.
Nó giải thích: Họ đâu có thanh tân, vì họ
vẫn tìm mọi cách để đạt tới ham muốn riêng cho bản thân mình. Còn
nàng thì không thế.
Nàng bảo:
vậy thì hãy đặt tay lên vai trái của nàng đi.
Nó lại cố gắng như hôm qua…nhưng bất
lực.
Lát sau, nó lại cố… máu trào ra từ mắt và
miệng.
Mắt nàng
sáng trong, mắt nó rừng rực, cả thân thể nó như bốc hơi ngùn ngụt.
Nàng cười
gượng, nó vẫn cố gắng…gió vù vù bên tai…cho tới khi nó chạm được
ngón tay trỏ vào bờ vai trái của nàng thì nó gục
xuống.
Nàng hoảng
hốt nhìn một đám lông lá rũ trên thảm. Nó vẫn ngước cặp mắt màu
hồng nhìn nàng, trên khóe mắt và miệng của nó còn vương vài giọt
máu đang từ từ quánh sẫm lại.
Thấy nó giơ tay lên cho nàng xem…một sợi tóc
vàng rất dài, nàng nhận ra sợi tóc hôm nọ trên cổ áo của anh.
Nó nói khẽ,
giọng rất yếu, nàng nghe như gió, như tiếng tù và rúc lên xa xôi, thật
khó tả:
- Tóc của
bạn thân cô, Sandra đấy. Cô đã bị anh ta và cô bạn phản bội. Ta chỉ
muốn mang lại tình yêu thánh thiện cho cô, ta yêu và thương
cô.
- Nhưng mi
không phải là giống người, làm sao yêu ta được chứ? Cô hơi cau
mày.
Nó giải
thích tiếp:
- Đành rằng, ta là một hồng quỉ ngự bên phải
vai cô, bên trái kia là phần dành cho qủi tình yêu. Nhưng ta
đã làm điều trái ngược, là chính ta lại yêu cô. Ta đang bị trừng
phạt. Tuy vậy, ta cũng đã giúp cô một điều… lát nữa người yêu cô sẽ
tỉnh ngộ, anh ta quay với lại với cô, và từ nay ta sẽ không bao giờ
xuất hiện nữa.
Nói xong, hồng quỉ loạng quạng ôm ngực biến
mất.
Tiếng tù và
cũng không còn.
Thay
vào đó là tiếng ô tô chạy vào trong sân.
Cô biết là anh tới. Tiếng chuông bính boong
cũng quen thuộc cả tay người bấm…nhưng cô đã không mở
cửa…
Quỉ thần hai
vai chứng dám, cô không thấy chút lưu luyến gì với anh nữa, hết thật
sự.
Và thực sự thoải mái, chính hồng quỉ đã cho
cô vượt qua tất cả, và cô chính là người được quyền quyết định, lựa
chọn.
Hình như,
những nàng tiên nơi trần thế thề không lấy chồng rất hay gặp những
thiên thần bên vai phải.
ĐHMy
06.2012
-------------
Hay con Quỉ Hồng kia đã ngoạm béng mất tiu roài....?!
Vạn Đứa...Ghen... Hay nhẩy !!!