Mẹ ơi,
Hình như đêm qua mẹ khóc
Con nghe mưa đổ lưng chừng
Hạt mưa không rơi xuống đất
Hạt mưa vướt ngước lên trời
Mẹ à,
Có phải đêm qua Mẹ thở dài
Ngoài kia lá tuôn xào xạc
Vốc lá xoay mòn đêm trắng
Vốc lá gieo xuống cội sầu
Mẹ đừng lo!
Con chẳng mấy khi buồn
Dẫu cho dòng đời trong, đục
Con chẳng bao giờ ngã gục
Dù cho đá nhọn đâm chân
Mẹ sinh con ra trong mùa trăng khuyết
Nữ thần băng giá Artemis cắt rốn cho con
Nữ thần chưa bao giờ biết yêu
Và cuộc đời họa lên khuôn mặt
Gam mầu đối chọi cõi tâm linh
Lục, vàng, đỏ nóng cùng sáng trắng
Những thị lực ngoại vi
Những nét chấm ngoại biên mang tần số thấp
Nét bút không khoan nhượng
Cung bậc mầu không khoan nhượng
Con vẫn yên lành
Mặc cho đa đoan phá cách cuộc tình
Hồng nhan như lời nguyền muôn thuở
Truân chuyên hoá thành câu giao ước
Con vẫn mỉm cười, mẹ ạ
Mẹ,
Con hứng vú ân tình của mẹ
Dòng sữa cõi nhân sinh chảy khắp thiên hà
Mọi ánh sáng cội nguồn
Soi tỏ vào giấc thật đêm
Dù tất cả không tuân theo lòng muốn
Dù mưa sai gió lạc
Dù con bướng bỉnh sang bên kia quả địa cầu
Hoài bão những nấc thang
Những đường chân trời xa lạ
Thì mẹ ơi dù thế
Con vẫn sẽ lại về
bên thang nấc cuối cùng
bậc đầu tiên là MẸ!
Germany 06. 2011
Đặng Hà My.

Con vẫn sẽ lại về
..
Con vẫn sẽ lại về
bên thang nấc cuối cùng
bậc đầu tiên: MẸ! Vần thơ viết về mẹ Em ngỏ lòng với đời Giữa đất khách quê người Vẫn nặng tình sứ sở. Cảm ơn ĐHM cho thưởng thức một bài thơ hay viết về mẹ.
Viết về Mẹ có lẽ chưa ai viết hay như Đại văn hào người Nga Mácxim Goorki . Trong tác phẩm “Những mẩu
chuyện nước Ý” dưới lờ..
Viết về Mẹ có lẽ chưa ai viết hay như Đại văn hào người Nga Mácxim Goorki . Trong tác phẩm “Những mẩu
chuyện nước Ý” dưới lời lẽ của một nhà
thơ say ông viết:
" Không có mặt trời thì
hoa không nở
Không có tình yêu thì
không có hạnh phúc
Không có phụ nữ thì không có tình yêu
Không có Người Mẹ thì cả anh hùng , thì đều không có"
……………………………………………………
(MACXIM GOORKI)
……………………………………………………………………….
Có người đã diễn ra văn vần như sau:
Trời không ánh sáng
hoa nào nở
Dạ vắng yêu đương cảnh những sầu
Đời thiếu mẹ hiền không phụ nữ
Anh hùng thi sĩ hỏi
còn đâu
Người khác cũng dựa
vào ý tứ đó viết:
Thế gian không có mặt
trời
Muôn hoa không nờ
loài người đứng điêu
Lấy đâu hạnh phúc,
tình yêu
Màn đêm bao phủ , bao
điều rối ren
Không phụ nữ , không
Mẹ hiền
Anh hùng, thi sĩ hẳn
nhiên không rồi
Thế gian đẹp nhất mặt
trời
Trong đời đẹp nhất có
người mình yêu
Ánh dương soi tỏ muôn
chiều
Vẫn không đẹp được
bằng yêu thắm nồng DIZIKIMI
Cảm ơn người thơ.love. Hà My cũng nghĩ giống như bạn!
"Phải biết cám ơn tất cả những comment."
Đó là những người bạn yêu mến ta và muốn ta tiến bộ!
Như HMy cũng đã viết trong lời phía dưới rồi:" Cám ơn bạn, ơn đời...
P/s: Giời! Thấy dưới comment nhà chị mà NH nhếch môi cười chị ạ!
thoạii với nhau thì sang nhà người đó mà nói chuyện thì hơn . Không nên "đấu khẩu" ở
nhà em. Sang nhà em l..
thoạii với nhau thì sang nhà người đó mà nói chuyện thì hơn . Không nên "đấu khẩu" ở
nhà em. Sang nhà em là nói chuyện với chia sẻ với em chứ không phải ai
khác. Em thấy ai nói chuyện được với mình thì để lại , thấy không thích
thì xóa đi , thậm chí cho vào sổ đen cho đỡ mệt óc.Em cứ viết theo ý em .
Khen chê chỉ là tham khảo.Nói như Xuân Diệu:
PHẢI SÀNG RA , PHẢI LỌC RA / TỰ MÌNH TA TỰ MÌNH TA.
hôm mèo con bỗng nghĩ: Mình phải hát cái gì lạ, mới , khác... chứ cứ như các
mèo khác nhàm chết được và có khi không được mọi người thích...
hôm mèo con bỗng nghĩ: Mình phải hát cái gì lạ, mới , khác... chứ cứ như các
mèo khác nhàm chết được và có khi không được mọi người thích. Mèo con đang chưa
biết phải làm gì để hát khác đi, thì gặp chị cáo. Chị cáo dạy cho mèo con
một bài hát mới, lạ... mèo con chưa từng nghe. Giọng chị khàn khàn rất ngộ. Chị
bảo mèo con đừng hát chua như mèo. Mèo con khoái lắm, học một buổi chiều thì
thuộc lòng bài hát. Ngày thi đến. Các chị gà mái, các chị vịt, các bạn chim sẻ,
mẹ mèo và các bạn trong khu vườn đến đông đủ. Bạn gà hoa cục tác, giọng cao
vút, ca ngợi những hạt thóc vàng. Bạn vịt xiêm hát quàng quạc ca ngợi ao nước
mát. Bạn heo sữa ụt ịt ca ngợi cái chuồng mới thơm mùi cám. Đến lượt mèo con,
cả vườn vỗ tay chờ đợi. Mèo con làm điệu bộ thó mồi, rón rén bước ra, cất giọng
khàn khàn:
" Sáng tinh mơ, cạy chuồng gà, vồ mái tơ, hơ hơ..."
Cả vườn hết hồn!
Chúc HM vui và mong đăng đều cho đọc!
Hao cả hình hài, 99 cửa ải đã qua được mấy, thi sỹ ơi?
comment s của KDP vì nhiều, chữ to! Mình thấy
đang thích, đang thuận gì cứ viết nấy rồi thờ..
comment s của KDP vì nhiều, chữ to! Mình thấy
đang thích, đang thuận gì cứ viết nấy rồi thời gian sàng lọc lại. Cái gì là cám
trấu thì bay, hạt gạo tròn thơm ở lại, lo gì. Cứ theo như KDP thì kg theo
người khác, không viết theo khen chê của người khác, theo lối mòn. Vậy, nên
theo KDP, tức là viết phải khác, phải đặc biệt?:) Thế cũng là một sự theo rồi
kìa, theo KDP! Đành rằng làm mới, đặc biệt là đặc điểm của sáng tạo, của nghệ
thuật nhưng cố gắng để khác cũng không được. Cứ từ từ, khắc đến. Viết về mẹ rất
khó vì mẹ gần gũi nhất, thân yêu nhất, nhiều thơ viết về mẹ, viết sao cho đủ.
vvh mà viết đến mẹ là nhòe mắt luôn, kg viết được. Dù sẵn tình yêu thương thực
sự viết mẹ thế nào cũng quý cũng thơm.
Mình muốn KDP cũng đọc comment này của mình vì KDP đọc thơ rất tinh và vi tính. KDP
đáng giá cao HM, luôn mong chờ ở HM một sự bứt phá, mới...nên bài này KDP chưa
đã! Tại sao khi nào cũng cứ phải khác người?! Mình bỗng nhớ một chuyện
nhỏ đọc hồi lớp1 : Mèo con có giọng hát hay, bạn bè bố mẹ đều khen và cổ vũ đi
thi giọng hát hay. Mèo chọn cô sơn ca để học. Cô sơn ca dạy hát rất hay. Giọng
cô như ban mai, như nắng, như gió thu... Mèo con sẵn có chất giọng trong trẻo
của mẹ mèo và tư chất thông minh của bố mèo nên đã học hát nhanh, hay và
đã sẵn sàng cho cuộc thi.
Vâng, như vậy chỉ là ĐP hiểu không đúng nghĩa (theo ý của bác) thôi ạ. Đôi khi chữ nghiã nó cũng làm mình "lẩm cẩm" thế, xin lỗi bác nhé . Tiếp tục về "MẸ" đi bác ơi!
" Tiên học lễ, hậu học văn " Bác ạ!
Ở đây cũng phải dùng văn hóa để cư xử với nhau chứ?!
(Viết font thật to ở đây cũ..
" Tiên học lễ, hậu học văn " Bác ạ!
Ở đây cũng phải dùng văn hóa để cư xử với nhau chứ?!
(Viết font thật to ở đây cũng là một vấn đề văn hóa đấy bác ạ. Và có lẽ cũng không cần thiết để tranh luận về đề tài này đâu để trở thành lẩm cẩm, nhắc thì nhắc rồi bác ạ)
Ở comment trước ĐP viết chữ "oánh" trong ngoạc kép (và cả các chữ khác nữa) hẳn có ý nói cho cho vui, nhiều khi các bác (cao) siêu qúa thành rách việc.
Con chẳng bao giờ ngã gục" Hà tất đã phải: "Hay là thôi không viết
Hay là thôi không nghe" Cứ lắng nghe tất cả và luôn giữ cho mình là chính mình chị nhé!
Thưa tất cả mọi người ,
Nói có văn hoá nói! Nói át tiếng người khác hoặc "cướp mirco" là m..
Thưa tất cả mọi người ,
Nói có văn hoá nói! Nói át tiếng người khác hoặc "cướp mirco" là một hình thức phản văn hoá.
Trong mạng cũng vậy, còm có văn hóa còm. Viết font chữ to chẳng khác nào "dí..." vào mặt người khác. Yêu cầu các vị lưu ý cho, nhất là thầy Không Danh Phận ở đây. Lấp cả mặt ĐHMy tìm mãi mới thấy thơ.
Mời thầy Dizikimi và bác Mai Thanh sang nhà KDP cùng em "oánh" trên đất "địch" cho có đồng minh, mà không sứt mẻ gì ai cả. Em sang trước đây!
Bài thơ ấy đây. Không thích thì xóa hết đi nhé
EM KHÔNG GIỐNG MẸ có một ngày linga thất lạc, mẹ chong đèn ngơ ngác, mỗi đêm về, thả bệ..
Bài thơ ấy đây. Không thích thì xóa hết đi nhé
EM KHÔNG GIỐNG MẸ có một ngày linga thất lạc, mẹ chong đèn ngơ ngác, mỗi đêm về, thả bệ rạc ven sông… nhễ nhại lăn theo dấu chân để cầm cố hơi thở của chồng. những dấu chân chẳng vẹn nguyên, hơi thở chòng chành trong tay mẹ khi trùng dương nổi gió, ai gieo vào lòng mẹ một hoàng hôn đỏ, rồi lao theo cánh buồm. lạy lục bốn phương, trắng mặt cuống cuồng, mẹ đi tìm linga của mẹ… đến lúc mặt trời mất dấu, khi cánh rừng trôi vào giấc ngủ sâu. còn riêng mẹ vục đầu vào nỗi nhớ… ngày tháng ấy, mẹ lờ nhờ trong đêm chối phăng những linga đang khoa trương lộng lẫy, vẫy gọi trước hiên nhà, những linga múa vũ điệu ma trơi, rối bời bên cửa sổ. mẹ bảo những linga không rậy mùi đất trời, không đủ làm mẹ say, thì thôi cứ đợi... đợi chờ trong mơ với nỗi nhớ hoang sơ, vọng mải miết đến tàn hơi rồi hóa thành thành nấm mồ trên đỉnh núi, mẹ dặn hãy treo mẹ lên giữa trời, để bao giờ linga thành khói, thấy lối dạt về… nhưng anh ơi! em không giống mẹ! em không được như mẹ, em bức bối cảm giác đợi chờ miệt thị phút giây tuyệt vọng, thế giới vài tỷ đàn ông, vơ tay cả nắm, hà cớ gì phải gặm nhấm nỗi đau? em không giống mẹ, nên khi linga của em trôi về phía yuni khác, ngửa lồn mình, em nghêu ngao hát... bên sông.
(Copy từ Cánh cung xanh)
Bác Vương Cường nói rất chí lý, nếu người thơ (trời cho) không thoát ra ngoài được cảnh giới khen chê của người đời, thì thơ khó có thể bay ..
Bác Vương Cường nói rất chí lý, nếu người thơ (trời cho) không thoát ra ngoài được cảnh giới khen chê của người đời, thì thơ khó có thể bay xa được. Một đặc điểm khác của thơ là viết cho mình. Nếu thơ viết cho người, theo người thì nó sẽ biến tướng thành một loại hò vè khác khó ngửi lắm. Một ví dụ rất điển hình mà mấy bữa trước lão hủ ta thử lướt qua một phát để rồi mang tiếng gàn, ngu, điên...là chuyện "Đạo lại chuyện đạo thơ". Con bé HYA tuy có lỗi nhưng nó cũng đã thoát ra ngoài cảnh giới khen chê rồi đó. Nó đã biết âm thầm đi theo con đường của nó để tự khẳng định chính mình. Nó sẽ tiến xa trên còn đường thi ca. Còn ai cứ ấm ức, vì những chuyện tầm phào sẽ vĩnh viễn ở lại bên rìa đường trên con đường dẫn đến đỉnh Thi Ca. Vậy đó bác Vương Cường thật là chí lý. Vì vậy mà nhà ngươi. ĐHM, không nên vì những lời hồ đồ, mắm tôm của ta mà nhụt chí. Dù sao nhà người cũng có một tiềm chất Văn Nghệ thật sung mãn.
Đầu tiên xin lỗi bác Vương Cường, hình như í em nhớ nhầm là có đọc đâu đó trong blog của bác nên viết vội ra vậy, thôi lỡ viết ra rồi, mần r..
Đầu tiên xin lỗi bác Vương Cường, hình như í em nhớ nhầm là có đọc đâu đó trong blog của bác nên viết vội ra vậy, thôi lỡ viết ra rồi, mần răng í em xóa đi được. Sau là xin lỗi ĐHM. Hơn ai hết lão hủ ta biết cảm xúc của HM khi viết về Mẹ. Vì chính lão ta cũng có thời được chính Bà ấy cưu mang. Và chính ta cũng đã có hàng chục lần đã thay tả cho con bé hay đái dầm ĐHM nhà ngươi. Thật ra ta chỉ hơi bất bình tí thôi. Cũng tại bởi ta vốn "mắm tôm" vậy, nên đành mang tiếng là thằng điên, thằng ngu vậy Lão ta đòi hỏi ở nhà ngươi quá nhiều. Vì thật ra viết về mẹ rất dễ, vì cảm xúc về mẹ bao giờ cũng bồn bề đầy ắp cả. Nhưng cũng cực kỳ khó gây ấn tượng mới. Vì tình cảm mẹ con xưa nay vốn gần như giống nhau, đứa con nào mà chẳng yêu thương, kính trọng mẹ vô bờ bến. "Mảnh đất" này đã cũ mòn, đã có quá nhiều Thi hào viết về cảm xúc này. Cho nên nếu viết ra một cảm xúc đích thực của lòng mình trên bình diện Thi Ca mới lạ, gây được ấn tượng mới mẻ đột phá thì quả thật là một việc làm rất khó khăn. Cũng chính vì điều này mà lão ta có tý "bốc mùi" trong việc điểm bình qua bài thơ này của nhà ngươi.
Hay là thôi không nghe
Dù tim mình vẫn thế
Dù nghiệp vẫn theo về?
Bên từng cung từng phím
Gõ tựa hồ chiêm bao
Đ..
Hay là thôi không nghe
Dù tim mình vẫn thế
Dù nghiệp vẫn theo về?
Bên từng cung từng phím
Gõ tựa hồ chiêm bao
Đường vào thơ phong kín
Gửi lại nhịp chênh chao
cảm ơn bạn, ơn đời…
ĐHMy.
sách những người xem "ĐHM là một hiện tượng". Vì tôi thật sự không có
khả nă..
sách những người xem "ĐHM là một hiện tượng". Vì tôi thật sự không có
khả năng tiên đoán và cũng tự biết thơ và người thơ là chuyện của trời.
Tôi có giới thiệu ĐHM sang trang anh NTT với lý do thử xem anh NTT có
thái độ thế nào. Tôi có vài lần góp ý khen những câu thơ theo tôi là
tinh tế. Sau đó bạn tôi, người tôi tin có thẫm mỹ thơ, khen tôi góp ý
đúng. Tôi có lần nói, tôi tin khi trời đã cho ai đó tài thơ thì chính
trời cũng cho người đó khả năng tự bảo vệ mình trước thái độ người đọc.
Khen hay chê đều không làm thơ hay lên. Ai không có khả năng tự ra khỏi
cái lưới khen chê, kể cả đúng, thì khả năng đi xa không nhiều. KDP rút
hộ tên tôi ra khỏi phần góp ý của bạn, xin cảm ơn
Và cũng chính sự gò ép gượng gạo với sự nổi tiếng đó, với sự trao chuốt ngôn từ một cách chuyên nghiệp đó đã kéo trượt Thơ ĐHM xuống cái cá..
Và cũng chính sự gò ép gượng gạo với sự nổi tiếng đó, với sự trao chuốt ngôn từ một cách chuyên nghiệp đó đã kéo trượt Thơ ĐHM xuống cái cái dòng nước đục ngầu và tàn khóc của những lời ngợi khen đó. Chúng ta rất dễ dàng nhận ra một "ĐHM thơ" đang ngắc ngoải giữa "dòng nước" oan nghiệt đó trong Thơ Tặng Mẹ. Những cảm xúc chân tình của đứa con đất Tràng An Đặng Hà My đã bị nhào nặn trong một mớ ngôn từ hỗn loạn đầy tính mô phỏng. Chính sự gượng gạo ngôn ngữ cho phù hợp với "đẳng cấp" thơ của người nổi tiếng đó đã bóp nát cảm xúc chân tình về mẹ của đứa con xa. Cả bài thơ có được một đoạn có ý tưởng mới lạ, có thể tạo nên một trường cảm xúc có thể gây được ấn tượng mạnh về sự đài các kiêu sa của đứa con xa là đoạn mô tả tâm cảnh của đứa con được sinh ra trong đêm băng giá, có nữ thần tuyết băng cắt rốn. Cho nên cuộc sống của đứa con xa đã được cuộc đời tô phết nên những gam màu khác thường. Rất mạnh mẽ, rất kiêu hãnh, rất lạnh lùng...nhưng vẫn hàm chứa những khát khao dâng hiến đến cháy bỏng cho người mình tôn thờ không bao giờ gặp được trong cõi đời này. Trường đoạn đó của bài thơ lại bị đặt trong một ngữ cảnh thơ không giàu tính gợi cảm, nên đã bị lu mờ vì khó hiểu. Chính đoạn đó mới còn có cái gì "âm hưởng" của một ĐHM "sen trắng Tây Hồ" trước kia. Tiếc rằng chút thoi thóp thi ca còn lại đó lại được nhà bình luận đại tài MT thọc một mũi dao vào tử huyệt. Nên bài thơ "chết" một cách đứ đừ không kịp ngáp.
Quả nhiên điều đó không sai. Hồn cốt của một ĐHM không còn nữa. ĐHM đã trở thành một thi sĩ, một người thơ chuyên nghiệp y chang như phong các..
Quả nhiên điều đó không sai. Hồn cốt của một ĐHM không còn nữa. ĐHM đã trở thành một thi sĩ, một người thơ chuyên nghiệp y chang như phong cách của mọi Nhà Thơ hụt hơi đương đại khác. Thơ của ĐHM bắt đầu cất cánh bằng những lời chúc tụng. Nào là phong cách riêng mới lạ, trường phái thơ mới, dòng thơ cách tân ...vân và vân vân...Ta cười, vâng Thơ ĐHM trưởng thành lắm, trưởng thành một cách hoàn thiện đến sắp già và ngắc ngoải rồi. Những bài thơ gần đây rất được giới yêu thơ chú ý. Như những bài "Paris màu rượu chát", "Mật Mã", "Giường Tình", "Bước Nhảy Thời Gian", "Thảo Miên", Ngày Mây Trắng...Là những bài thơ khá ấn tượng, ấn tượng bằng những thủ pháp thi ca táo bạo, ngôn ngữ thật tròn trịa, cấu tứ thật chặt chẽ. Tất cả đều thể hiện nên một tay bút rất chuyên nghiệp. Hình như càng ngày ĐHM càng gò ép Thơ của mình sao cho phù hợp với sự nổi tiếng của mình, cho phù hợp với những lời ca tụng và những lời bình phù phiếm và lãng xẹt của một số nhà bình luận thường trực trên trang ĐHM.
Rồi cho đến những loạt bài của ĐHM về Tây Hồ, về Hà Nội. Khó tính và "mắm tôm" như ta cũng phải chấp nhận rằng có một "hồn cốt" Tràng An đích..
Rồi cho đến những loạt bài của ĐHM về Tây Hồ, về Hà Nội. Khó tính và "mắm tôm" như ta cũng phải chấp nhận rằng có một "hồn cốt" Tràng An đích thực làm nên phong cách một ĐHM thật sự. Rồi thơ ĐHM được in khắp nơi. ĐHM được giới thiệu ở rất nhiều trang webs nổi tiếng. về văn chương, như vnweblog, phongdiep, nguyentrongtao, anmayvanchuong....Như một hiện tượng Thơ mới trong những cây bút trẻ. Ở blog ĐHM và nhiều blog văn chương khác có đăng hình ảnh của ĐHM giao lưu với những tay bút cự phách trong làng Văn chương Việt, kẻ cả ảnh chụp ĐHM lộng lẫy đứng bên cụ Hữu Thỉnh, chỉ tịch hội Nhà Văn Việt Nam. Cùng song song với thời điểm đó. Thơ của ĐHM bắt đầu rời khỏi cảnh giới uyên mỵ, đài các của "hồn cốt" Tràng An. Thơ của ĐHM tròn trịa hơn, ngôn ngữ hoàn thiện hơn, phong cách chuyên nghiệp hơn. Lão hủ ta thở dài ngao ngán buông một tiếng: hỏng Lão hủ ta vào comment khi thấy nhà bình luận tài ba MT hết lời ca tụng ĐHM bằng những lời tâng bốc sáo rỗng. Ta lại bị mang tiếng là kẽ ghen tỵ, là người chuyên đi thả thả rắm thối. Mặc dầu ĐHM không đưa ta vào sổ đen, nhưng cũng nghĩ rằng ta là kẽ chuyên đi quậy phá. Ta cười. Ta cười vì ta biết rằng có lẽ ta sẽ phải chuẩn bị viết "văn điếu" để tống tiễn một hồn thơ vừa mới nhú đã và đang bị chết đuối trong những lời khen ngợi và sự nổi tiếng.
Từ những ngày đầu, cách đây hơn một năm khi ĐHM mới có dăm ba bài thơ, vài bài tản văn. Đã gây được ấn tượng khá đậm nét trong làng Blog 36..
Từ những ngày đầu, cách đây hơn một năm khi ĐHM mới có dăm ba bài thơ, vài bài tản văn. Đã gây được ấn tượng khá đậm nét trong làng Blog 360° Plus. Đã có nhiều "anh tài" văn chương xem đây như là một hiện tượng Văn học lạ. Từ nhà thơ Kiều Anh Hương, đến tiến sĩ Vương Cường....và cho đến tiến sĩ nhân văn Nguyễn Kim Hồng đều coi ĐHM là một phát hiện mới. Thậm chí tiến sĩ Nguyễn Kim Hồng còn đề cao "hiện tượng" ĐHM sẽ có một cuộc cải cách mới trong Văn Nghệ nước nhà. Thậm chí trước sự hoàn thiện thơ mình và sự trưởng thành đến chóng mặt của ĐHM trong văn chương cô ta đã bị nhiều người dèm pha đặt chuyện, là ĐHM có một "đại gia" Thơ nào đó o bế mới có thể trưởng thành "kinh dị" như vậy. Từ ngày đó lão hủ ta đã có lời bình và cho rằng ĐHM vẫn chỉ mới là cây bút trẻ mới tấp tễnh bước vào lãnh địa của Thi Ca thôi. Lời bình của ta đã bị phỉ báng coi như là một sự ghen ăn ghét bỏ. Ta cười. (tiếp)
là lời an ủi Mẹ bắt nguồn từ nỗi buồn của Mẹ, khi Mẹ nghĩ tới con vất vả nơi
"bên kia quả ..
là lời an ủi Mẹ bắt nguồn từ nỗi buồn của Mẹ, khi Mẹ nghĩ tới con vất vả nơi
"bên kia quả địa cầu"; con bị những kẻ chỉ với "giấc mơ tầm thường-cỏn
con" muốn làm con ngã gục. Mẹ ơi, "con sinh ra trong mùa trăng khuyết",
tiếp xúc đầu tiên với "nữ thần Băng Giá", rồi bao nhiêu chuyện chẳng
lành...”Bản mệnh” con là vậy, nhưng "con không gục ngã”, “con vẫn yên
lành"...Con nói tất cả những điều ấy để “Mẹ đừng lo” cho con! Hà My đã
khéo léo sử dụng lời tâm tình-an ủi Mẹ
thành tự sự về mình, hơn thế nữa là thái độ của mình trước cuộc đời, trước những
đê hèn nhỏ mọn – những điều đang diễn ra tất cả mọi lúc, trên khắp mọi nơi! Trừ
đoạn nói về hình tượng Nữ thần Băng Giá..., bài thơ với hình thức dễ hiểu, dễ cảm,
chân thành gây xúc động rất đáng kể đối với bạn đọc! Cảm ơn và chúc mừng Hà My
về một bài thơ thuộc một mạch khác với mạch
thơ phổ biến của em – đây là biểu hiện tính đa dang của thơ Hà My! Còn những gì
cần uốn nắn của bài “Thơ tặng Mẹ” nói riêng và thơ Hà My nói chung ư? Điều ấy chỉ riêng Hà My biết
qua hình thức bình luận riêng hoặc mọi người sẽ biết vào dịp khác qua bình luận
chung! Mong độc giả thông cảm!
Khi naof em nhớ nhà thì mở ra mà nghe cho đỡ nhớ nhé.
Êxênhin
Con vẫn khỏe, con đây, thưa Mẹ
Nơi quê nhà Mẹ khỏe hay không?
Ngôi nhà nho nhỏ gỗ thông
Chiều hôm nắng vẫ..
Êxênhin
Con vẫn khỏe, con đây, thưa Mẹ
Nơi quê nhà Mẹ khỏe hay không?
Ngôi nhà nho nhỏ gỗ thông
Chiều hôm nắng vẫn ấm nồng mái hiên?
Người ta bảo Mẹ hiền quá đỗi
Giấu ưu phiền nông nỗi về con
Thường hay tha thẩn đường thôn
Vai gầy đeo mảnh áo sờn như xưa
Thảng thốt khi gió lùa
khe cửa
Bao lắng lo chất chứa bấy lâu
Tưởng rằng vì chuyện không đâu
Ai đâm con mẹ, tửu lầu dêm qua
Đêm khắc khoải chắc là mộng mị
Qúa thương con mẹ nghĩ thế thôi
Con đâu chết chẳng để lời
Rượu ,con đã bỏ lâu rồi không say
Mẹ ơi! Con như ngày xưa ấy
Vẫn hiền hiền , bấy bấy thế thôi
Ươc từ bỏ nỗi đau đời
Xa dần tục lụy để rồi về quê
Đầu mùa xuân xum xuê hoa nở
Thương Mẹ hiền con nhớ về thăm
Mẹ đừng như trước, tám năm
Đừng đánh thức khi con mằm ngủ ngon
Đừng gợi lại đau buồn Mẹ nhé
Những ê chề thời trẻ của con:
Biết bao bầm dập,tủi hờn
Đắng cay, cơ cực, vui buồn, đớn đau
Đừng dạy con nguyện cầu chi cả
Bao sạn chai buốt giá từ lâu
Chỉ tình yêu Mẹ thẳm sâu
Như vầng dương tỏa trên đầu sáng soi
Mẹ luôn khỏe,vui tươi, Mẹ nhé!
Con cầu mong Mẹ thế luôn luôn
Đừng lo lắng quá về con
Đừng đeo manh áo cũ sờn như xưa DIZIKIMI dịch.
Con biết có những ngày /Bởi thương con mẹ khóc
Con biết có những đêm / Bởi nhớ con trằn trọc ..
Con biết có những ngày /Bởi thương con mẹ khóc
Con biết có những đêm / Bởi nhớ con trằn trọc
Khi bóng chiều trôi qua / Mẹ lại chờ trước ngõ
Nghe bước bàn chân quen / Mẹ giật mình bỡ ngỡ
ÔI! Thương con vô cùng / Nhưng Mẹ bao giờ giữ
Cánh chim non của mình / Khao khát miền bão tố...
Lòng Mẹ đó mênh mông / Biển trời nào sánh nổi
Khi đăm chiêu ngọn đèn / Những đêm dài chờ đợi
Con băng qua ngàn sông / Con băng qua ngàn núi
Lòng mẹ dẫn con đi / Vượt bão bùng, đêm tối
Cũng luôn nhớ mẹ hàng đầu mẹ ơi